Thư Gửi Fifi

Gửi Fifi,

Cuộc sống đầy rẫy những điều diệu kỳ, và Fifi cũng chính là một điều kỳ diệu của bố, của mẹ.
Đây là lần đầu tiên bố dùng danh xưng vừa lớn lao, vừa ấm áp nhưng cũng vừa lạ lẫm này.
Bố đã muốn viết cho Fifi không ít lần, nhưng cũng chưa lần nào viết nên, có lẽ đây sẽ là lần đầu tiên bức thư được hoàn thành.

Chẳng mấy chốc Fifi sẽ ra đời và chính thức đặt chân vào cuộc sống này, và gia đình sẽ có thêm một thành viên mới, và bố mẹ sẽ có thêm một người để thương yêu.
Trong cuộc sống này, không phải ai cũng tìm được tình yêu của đời mình, nhưng tình yêu dành cho con cái, có lẽ là một điểm chung mà hầu hết mọi người đều sở hữu, là một thứ tình cảm thật cao cả và thiêng liêng. Và Fifi lại chính là kết tinh của tình yêu của bố mẹ, và là mảnh ghép tình yêu của gia đình, một đứa trẻ được ra đời trong sự đón chờ của toàn thể, đây là một điều hết sức may mắn.

Khi bố viết những dòng này, bố đã có thứ cảm xúc mãnh liệt, thiêng liêng này hay chưa? Câu trả lời có lẽ là chưa, nhưng chặng đường cũng còn dài, Fifi còn ba tháng nữa mới cất những tiếng khóc, tiếng cười đầu tiên… chào đời. Cảm xúc lúc đó của bố sẽ ra sao, bố mẹ sẽ chào đón con đến với cuộc đời thế nào?

Bố chưa biết.

Nhưng có một điều bố luôn biết,
Đó là trách nhiệm của một người dẫn dắt, trách nhiệm của một người thầy, trách nhiệm của một người cha. Từ trách nhiệm ở đây không hề có tính tiêu cực, nhưng cũng chẳng hề nhẹ nhàng. Để mang con đến với thế gian là một chuyện, để hướng dẫn, đồng hành, dìu dắt con trên con đường đời lại là một chuyện khác, một chuyện không hề đơn giản, một chuyện sẽ để cho cả gia đình chúng ta, cùng trưởng thành. Tuy trọng trách có lớn, nhưng bố lại là người yêu suy nghĩ và thích chuẩn bị, vậy nên những việc làm cho Fifi, bố lại thấy chẳng có gì nặng nhọc, đó cũng là một dạng may mắn.

𝐍𝐠𝐨̂ 𝐍𝐠𝐨̣𝐜 𝐏𝐡𝐮̣𝐧𝐠 𝐇𝐨𝐚̀𝐧𝐠,

Là tên của Fifi mà bố đã đặt từ nhiều năm về trước, với ý nghĩa mãnh liệt như ngọn lửa, bùng cháy và tái sinh, không bao giờ gục ngã, dù con đường có gian khó đến đâu, dù những thử thách và chông gai có đến, thì chúng ta vẫn đứng vững, và kể cả khi ta khụy gối, ta vẫn hiên ngang để đứng lên, không khuất phục. Như Liêu Nguyên Hỏa trong Hỏa Phụng Liêu Nguyên, mưu trí, mạnh mẽ, trung thành và chính trực, đó là một tấm gương sáng, một nhân cách lớn mà ta có thể học. Đó cũng là tiền đề cho những Trụ cột cốt lõi trong cuộc sống, mà gia đình ta nói chung, và bản thân con nói riêng, sẽ luôn khắc ghi.

Là người của gia đình hôm nay và gia tộc Ngô Ngọc của mai sau, chúng ta sẽ luôn lấy lòng biết ơn làm cốt lõi trung tâm, là cột trụ thứ nhất, là lòng biết ơn với cuộc đời, với mọi người, với gia đình, và với chính bản thân ta.

Nếu có thể, hãy lễ phép và luôn yêu thương ông bà, bố mẹ, gia đình và mọi người, kính trên, nhường dưới, tôn trọng lễ nghi, cư xử phải phép, sống thiện lành và giúp người, giúp đời, kể cả khi ta còn nhỏ, không điều gì ngăn cản ta làm những việc đúng đắn, quyết định luôn đến từ ta, một cách chủ động.

Khi nhìn thấy cô chú, ông bà, ta chào lễ phép, ta hỏi han và quan tâm tới người thân, gia đình. Vì nếu ta còn chưa hiểu rõ về nơi ta sinh ra, những con người gần gũi yêu thương ta nhất, thì cớ gì ta lại có thể tìm hiểu về thế giới xa xôi, với những con người ta còn chưa biết tới? Di chuyển theo trình tự, có trước có sau, đi bộ rồi mới tập chạy. Khi nền móng vững chắc, nhà xây mới cao và vững bền.

Khi được phục vụ tại quán ăn, ta cảm ơn chân thành và lịch thiệp. Khi nhận một món quà, ta hiểu rằng, món quà chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, cái sâu sắc mà ta nhận và cảm, đó chính là phần chìm của tảng băng, chính là tấm lòng của người tặng, điều này ta luôn phải khắc ghi, không phải để nhớ mà có đi có lại, mà để khi ta có cơ hội, ta lại truyền đi những tấm lòng tốt đẹp cho những người khác nữa. Sống như Người Dám Cho Đi.

Là nam nhi đại trượng phu, ta phải bản lĩnh, mạnh mẽ nhưng đồng thời luôn giữ được hòa khí, nhã khí lịch thiệp. Sinh ra là phái mạnh, trách nhiệm của ta là bảo vệ những người yếu thế hơn, làm những việc khó, chịu được gian truân, đảm nhận trọng trách. Luôn tự tin vào bản thân, nhưng cũng luôn hiểu rõ bản thân nhất, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Luôn tự hào về gia đình, chính bố sẽ truyền dạy và mở cho Fifi những cánh cổng đến với cảm xúc linh thiêng này.

Bố sẽ không chiều Fifi trong những yếu tố cốt lõi, bởi lửa thử vàng, gian nan thử sức, muốn tạo kim cương phải có áp lực, một viên ngọc muốn sáng phải được mài giũa cẩn thận, một chiếc nhẫn muốn sang phải được đánh bóng đến nơi đến chốn. Khi học ta học hết mình, khi chơi ta cũng chơi hết mình, nếu thực sự có ý chí tự do để lựa chọn, sẽ có rất ít lý do ta lựa chọn không hết mình với cuộc sống.

Cuộc đời rất dài nhưng cũng rất ngắn. Nếu được, hãy sống không hổ thẹn, sống hạnh phúc, tự tin vào quyết định và con đường mình đi, kể cả khi mọi người không đặt niềm tin vào nơi ta, vì bố mẹ và gia đình, sẽ luôn ủng hộ, đồng hành và sát cánh, dù tại đây hay qua bất cứ một hình thái nào chăng nữa, vì đó mới chính là ý nghĩa đích thực của một thứ thiêng liêng bậc nhất mang tên Gia Đình.

Bố có rất nhiều ước mơ, và giờ đây, Fifi cũng sẽ trở thành một ước mơ của bố, ước mơ trở thành một người cha, người thầy, người hướng dẫn thành công, để Fifi trở thành một người hạnh phúc, và thậm chí nếu được, sẽ trở thành được một người gieo mầm hạnh phúc. Nhưng ước mơ của bố, ước mơ của mẹ và ước mơ của Fifi rất khó có thể là một. Đi giữa các làn ranh luôn là một điều khó, nhưng chúng ta không vì điều khó mà khuất phục, vì mục đích tối thượng, vẫn luôn là hạnh phúc.

Bố có rất nhiều kế hoạch cho Fifi, rất nhiều bài học, rất nhiều những trải nghiệm đáng trân quý được chuẩn bị sẵn qua nhiều năm tháng. Và điều lớn nhất mà bố nghĩ bố sẽ cố gắng làm, là luôn cho Fifi sự lựa chọn, sự tự do lựa chọn cuộc sống của chính mình, một bệ phóng mạnh nhất mà bố có thể chuẩn bị, đây là tư tưởng và truyền thống gia đình mà bố đã được thừa hưởng, và giờ đây bố sẽ cải tiến và trao cho Fifi.

Rất nhiều người đang mong chờ Fifi chào đời, rất nhiều cô chú, ông bà đã dành cho Fifi những tình cảm tuyệt vời, hãy luôn khắc ghi, luôn biết ơn, luôn cảm nhận được yêu thương, sống trọn vẹn & sống xứng đáng.

Và hãy luôn ghi nhớ:
“La Familia es Todo”
Trên tất thảy, đó là gia đình.

Bố,
Ngô Ngọc Tuấn
23/09/25

P/s: Mỗi một năm tháng, mỗi một khoảnh khắc trôi qua, ta đều có thể thay đổi. Ở độ tuổi 30, góc nhìn và cảm xúc về cuộc sống có thể sẽ khác với độ tuổi 60. Mọi mối quan hệ, thậm chí theo cách gọi lãng mạn là nhân duyên, đều khó có thể nói trước. Nhưng việc viết một lá thư, khắc ghi tuổi 30 với những xúc cảm của riêng mình để thể hiện con người của chính ta, “trò chuyện” với con trai của mình sau này, đó cũng là một điều thú vị.

Ai biết được tương lai sẽ ra sao?
Chi bằng ta cứ khắc ghi,
Lưu giữ tâm trí vào dòng chảy của thời đại,
Ở đây ta từng tồn tại,
Phiên bản của ta tháng ngày tuổi Ba Mươi.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *