Việt Nam Hùng Cường: P2 – Kinh tế Đổi thay

Việt Nam Hùng Cường
[2] Kinh tế Đổi thay
Như đã nói tại phần đầu, dù cho tôi không có kiến thức về chính trị, cũng chẳng tham gia các diễn đàn, hay hiểu biết về các nội tình, tin tức không chính thống, nhưng lạ là tôi lại có niềm tin và có thiện cảm, ấn tượng tốt với Tổng Bí Thư Tô Lâm, với Thủ Tướng Phạm Minh Chính, hai trụ cột chính của chính phủ hiện tại.
Đây là một điều hoàn toàn mới mẻ và rất xa lạ với những người như tôi, như đã đề cập trước đó.
Tạm gác lại câu chuyện chính trị sang một bên, ta hãy nói về khía cạnh của kinh tế và của sự chuyển mình.
Để phát triển, tức là phải thay đổi, nhưng con người lại chẳng mấy người muốn đổi thay, chúng ta đều có những độ ỳ nhất định, và chúng ta luôn muốn giữ lấy những thứ thân thuộc, dù cho nó tốt hay không.
Bởi vậy, khi những chính sách mới được thực thi, sẽ rất khó tránh khỏi những luồng dư luận trái chiều, bởi lẽ cứ thay đổi, thì lại phải có người chạy theo sự thay đổi, chắc chắn điều này không mang đến sự thoải mái, và đôi khi, lợi ích của người bắt buộc phải thay đổi, cũng sẽ bị giảm đi ít nhiều.
Tại sao tôi có thể nói điều này? Đó là vì bản thân tôi thuộc nhóm chịu ảnh hưởng khá nhiều với những sự thay đổi của chính phủ hiện tại. Từ tham gia vào việc điều chỉnh, giám sát thị trường vàng, cho tới thuế má và các điều luật đi kèm chuẩn chỉnh hơn cho doanh nghiệp, chính phủ Việt Nam đang từng bước tiến hành rất nhiều “cuộc cách mạng nhỏ”. Tôi cũng phải trăn trở để tìm được hướng đi cho mình, cho công ty, trong thời buổi kinh tế khó khăn, kèm với sự đổi thay, chuẩn hóa, chuyên nghiệp hóa của đất nước.
Nhưng tôi hiểu được một điều, những sự thay đổi ban đầu luôn gây khó khăn, điều quan trọng là sau khi thay đổi, ta sẽ có gì, và cao hơn bản thân, đó là xã hội và đất nước, sẽ ra sao. Một khi ta xác định được cái đúng và cái sai, cái hiệu quả và cái hợp lý của chính ta, và cao hơn nữa, có lẽ ta sẽ có một sự lựa chọn tâm thế tốt. Dĩ nhiên tâm thế chỉ là một phần, nhưng tôi nghĩ, sở hữu tâm thế tốt, vẫn là một lợi thế không hề nhỏ.
Tôi vẫn thường nghĩ Việt Nam cũng sẽ theo chân Trung Hoa, trở thành con Rồng tiếp theo của Châu Á, với những Kỳ Lân càng ngày càng lớn mạnh, vươn mình và dần dẫn đầu trong một vài lĩnh vực của thế giới. Dĩ nhiên đây là một góc nhìn ngây ngô, nhưng cũng không phải là thiếu cơ sở.
Mở cửa, hội nhập thế giới từ năm 1995, sau 30 năm đổi mới và phát triển, tôi thấy Việt Nam phát triển thần tốc, với đời sống của nhân dân cải thiện ngày càng rõ rệt. Khoảng cách giữa các tỉnh thành không còn quá xa như những năm 2005, các tuyến đường cao tốc mọc lên, tạo điều kiện thuận lợi cho việc di chuyển, hệ thống MRT hay BTS cũng đều dần được đi vào hoạt động, dù cho những dự án này cũng đã gặp phải khá nhiều vướng mắc trước khi hoàn thành.
Chúng ta không thể nghĩ rằng nền kinh tế và đời sống cứ tự tốt đẹp lên một cách tự nhiên, tôi nghĩ đằng sau sự vươn mình của Việt Nam, chắc chắn có công sức đóng góp của vô số con người, mà có lẽ những người dân thường như tôi và hầu hết các bạn, có thể không biết.
Dù vậy, khi so sánh mức độ tăng trưởng của chúng ta trong khu vực, và mức độ tăng trưởng so với các nước đang phát triển khác, Việt Nam chưa hẳn là một quốc gia quá nổi bật.
Nhưng nếu chúng ta dành thời gian để nhìn quanh, ôn lại những kỷ niệm đã qua, tôi nghĩ, trong mỗi người chúng ta, đều có thể thấy sự phát triển vượt bậc của đất nước.
Cá nhân tôi chẳng may mắn đến mức được sinh ra trong gia đình khá giả, được đi du học nước này nước khác, nhưng tôi cũng đủ may mắn để từng được du lịch Singapore, gần 15 năm về trước.
Khi đó, Singapore với tôi như một thế giới tương lai, rất đỗi hiện đại, sạch sẽ và văn minh tột độ, sự chênh lệch lúc bấy giờ nếu đem so với Việt Nam, có lẽ là khổng lồ, và hoàn toàn khập khiễng.
Thế nhưng, quay trở lại hiện tại, tôi nhìn thấy chúng ta cũng đã bắt đầu bắt kịp khá nhiều với những quốc gia lớn mạnh khác. Và nếu xét về một vài khía cạnh nhất định như sự phát triển và ứng dụng tiện ích công nghệ, ngân hàng, blockchain hay AI, Việt Nam nói riêng, hay toàn bộ Châu Á nói chung có thể có khả năng lập lại trật tự, đẩy trục nghiêng của thế giới quay trở về với Phương Đông.
Con đường phát triển, để chuyển mình thành quốc gia hùng cường vào 20 năm tới, chắc chắn không đơn giản và sẽ cần một nỗ lực không hề nhỏ của rất nhiều người, rất nhiều tập thể dám nghĩ, dám làm, dám thay đổi, và hiển nhiên, phải dám đương đầu với thất bại.
Tuy nhiên cái khó nhất mà tôi nhận thấy, lại không nằm ở công nghệ hay kinh tế, không nằm ở các chính sách hay chính phủ, mà lại nằm ở trong dân, mà ở đây chính là dân trí, là tư duy của mỗi cá thể, là cách làm việc, cách hành xử của mỗi con người.
Theo tôi, đây mới là điều khó thay đổi nhất, và hiển nhiên, cũng là điều tốn thời gian và công sức nhất…
✥ Ngô Ngọc Tuấn ✥
[Còn tiếp]