Một Mười Một Trăm

𝟏 𝟏𝟎 𝟏𝟎𝟎
𝐌𝐨̣̂𝐭 𝐭𝐡𝐮̛̉ 𝐭𝐡𝐚́𝐜𝐡 𝐧𝐡𝐨 𝐧𝐡𝐨̉

Vậy là sau khi mở Facebook trở lại, hoạt động một cách bình thường hơn, tuy thời gian chủ yếu chủ dùng để đăng, và lướt một cách rất ngắn ngủi mỗi ngày.
Thì nay, bài đăng số 10 đã được lên sóng. Đây là một cột mốc không dễ dàng, tuy cũng chẳng thể nói là khó khăn, vì tôi thực sự thích viết, thực sự thích chia sẻ.

Nhưng để đến bài số 10, mà vẫn chưa deactive, chưa trở về trạng thái “Avatar thì không có”, mà tên thì cũng chưa trở về với “Người dùng Facebook”, thì đó cũng là một cột mốc đáng nhớ đối với tôi.
(Trạng thái khóa Facebook)

Qua một thời gian tâm lý bất ổn định và càng ngày càng thu hẹp vào bên trong, tôi lại quyết định mở lại Facebook, một việc đối với mọi người có lẽ là rất bình thường.
Nhưng đối với tôi, nó chính là một quyết định tựa như Đứng dậy & Đi tiếp, dĩ nhiên là sau những cú ngã, là sau những bất ổn tâm lý, và những vấn đề khác.
Lần này tôi đã vượt được qua… 10% của chặng đường. Bởi chặng đường lần này, tôi tự đặt cho mình một con số:

𝟏𝟎𝟎 𝐁𝐚̀𝐢 𝐕𝐢𝐞̂́𝐭

Một con số tự hiện ra trong đầu tôi khi đó, một con số sừng sững khổng lồ, vừa đáng sợ, lại vừa thách thức tôi: “Chinh phạt” nó.
Liệu tôi có thể làm? Chí ít nó chính là mục tiêu, đưa tôi di chuyển tiếp, tới những nơi tôi chưa bao giờ đến. Để tôi tiếp tục đi, mà không dừng lại, không ngã vào cái hố đen nào khác.

Tôi nhận ra tôi không còn là một đứa học sinh cá biệt, ghét cay đắng môn văn, mà đã trở thành một người trưởng thành, yêu tư duy, lý luận và tò mò về thế giới.
Tôi nhận ra khi viết tôi sẽ là chính tôi hơn, tôi phục hồi về tâm lý, về trí tuệ, để trở về với những điều tích cực hơn, với Higher-self của bản thân.
Tôi nhận ra khi tôi chụp hình, quay video, những thứ mà tôi hay nghĩ là “Cỗ máy thời gian”, thì tôi lại chẳng lưu giữ được những gì mình nghĩ và cảm nhận.

Vậy nên tôi chọn cách viết, ngày hôm nay tôi từng nghĩ thế này, ngày hôm qua tôi từng cảm thấy ra sao.

Trong những từ ngữ tôi ghi,
Một phần của tôi được lưu giữ,
Chẳng phải hình ảnh của bên ngoài,
Mà là những câu chữ của bên trong.

Tôi biết, những bài viết của tôi, chẳng còn phù hợp với hiện đại, trong thế giới của video, của tiktok và những bài viết ngắn gọn khác.
Tôi biết, những chủ đề tôi ghi, những câu chữ tôi viết, sẽ chẳng thể thực sự đến được với bao nhiêu tâm trí, vì thực sự mà nói, mấy ai quan tâm vào những điều “xa lắc xa lơ”, mà facebook của tôi, cũng chỉ có vỏn vẹn 100 người bạn.

Nhưng tôi cũng đã đưa ra lựa chọn, tôi chọn sống thật với bản thân, tôi chọn ghi chép lại những suy nghĩ của mình, tôi chọn chia sẻ chúng với người quen, bạn bè mà tôi biết.
Dù cho chúng có lạ, có dị, có dài đi chăng nữa. Tôi nhận ra, tôi chọn tự do cho bản thân mình. Và tôi tự hào về chúng, tự hào về chính tôi.

𝐋𝐢𝐛𝐞𝐫𝐚𝐭𝐢𝐨𝐧

Và giờ, tôi chọn viết.
Tôi chọn con số 100,
Và tôi mong rằng, tôi sẽ đạt được nó.
Thử thách kỳ lạ mà tôi đặt ra.

𝐶𝑎̉𝑚 𝑜̛𝑛 𝑡𝑎̂́𝑡 𝑐𝑎̉ 𝑚𝑜̣𝑖 𝑛𝑔𝑢̛𝑜̛̀𝑖 đ𝑎̃ 𝑞𝑢𝑎𝑛 𝑡𝑎̂𝑚,
𝑁𝑁𝑇

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *