Quantum Superposition: Lv.1 ✥ Ma trận Công nghệ

𝐐𝐮𝐚𝐧𝐭𝐮𝐦 𝐒𝐮𝐩𝐞𝐫𝐩𝐨𝐬𝐢𝐭𝐢𝐨𝐧
Chồng chập lượng tử
Lv 1: Ma trận Công nghệ
Thoạt đầu khi nghe tới tên gọi kỳ lạ này, chắc hẳn mọi người sẽ thấy chúng nghe rất học thuật và có vẻ khó hiểu.
Nhưng thực tế lại khác, chúng lại có thể hiểu được một cách khá dễ dàng, cái khó có lẽ lại đến từ sự khó tin của chúng.
Quantum Superposition – Chồng chập lượng tử là một khái niệm cơ bản của Vật lý cơ học lượng tử, là phần đỉnh chóp của một tảng băng chìm khổng lồ mà ai cũng có thể hiểu, là cái phễu thu hút những tâm trí tò mò về thế giới, bạn không cần tìm hiểu quá nhiều để thấy được sự thú vị của chúng, và hiển nhiên, tôi cũng nằm trong số này, biết cơ bản vừa đủ, để liên kết và tư duy về những điều khác, bình thường hơn.
Hãy tưởng tượng, bạn đang nhắm bắn một mũi tên, và khi xem kết quả của cú bắn, bạn nhận ra mũi tên của bạn lại… trúng cả 10 đích cùng một lúc.
Đó chính là Quantum Superposition – Chồng chập lượng tử. Điều này xảy ra với những thứ rất, rất, rất nhỏ. Ở đây chính là các nguyên tử, photon hay electron… các hạt nhỏ nhất làm nên thế giới vật chất.
Được phát hiện lần đầu qua The Double Slit Experiment – Thí nghiệm hai khe nổi tiếng của Thomas Young, các nhà khoa học sau này đã đi đến kết luận: với các hạt siêu nhỏ làm nên thế giới vật chất, các hạt này tồn tại cùng lúc ở cả hai trạng thái, vừa ở dạng hạt, vừa ở dạng sóng.
Nhưng khi nào chúng là hạt, khi nào chúng là sóng? Và thế nào là tồn tại ở cả hai dạng thức cùng một lúc?
Tại sao lại có thể như vậy?
Dựa trên vô số thí nghiệm được triển khai, một sự kỳ bí được phát hiện.
Những hạt electron được bắn, luôn có kết quả ở dạng sóng…
Khi và chỉ khi bạn không quan sát.
Và trả toàn bộ kết quả ở dạng hạt…
Khi và chỉ khi bạn quan sát chúng.
Tựa như, những hạt electron này…
𝐁𝐢𝐞̂́𝐭 𝐤𝐡𝐢 𝐧𝐚̀𝐨 𝐜𝐡𝐮́𝐧𝐠 𝐛𝐢̣ 𝐪𝐮𝐚𝐧 𝐬𝐚́𝐭, để thay đổi bản chất của chính nó cho phù hợp…
Nếu bạn là một người hay tò mò, thích tìm hiểu và thích suy luận. Bạn sẽ thấy được trọng lượng của phát kiến vĩ đại này.
Bởi nếu xét trên một góc nhìn nhất định, chúng củng cố thêm cho luận điểm:
𝐖𝐞 𝐚𝐫𝐞 𝐥𝐢𝐯𝐢𝐧𝐠 𝐢𝐧 𝐭𝐡𝐞 𝐌𝐚𝐭𝐫𝐢𝐱.
Toàn thể vũ trụ và sự sống của chúng ta, đều thuộc một ma trận giả lập.
Tức là, không có gì là thật, từ bản thân chúng ta cho đến cái bàn trà ngoài quán cà phê vỉa hè. Từ đứa bạn thân thiết nhất cho tới những tinh cầu xa xôi trong vũ trụ. Tất cả đều là ảo, tất cả đều là sản phẩm của một công nghệ vượt trội nằm ngoài khả năng nhận thức hiện tại của loài người. Tựa như Neo trong phim Ma Trận nổi tiếng vào thập niên 90, chúng ta, hoàn toàn có khả năng, đang sống trong một ma trận.
Như tỷ phú công nghệ Elon Musk cũng từng đưa ra nhận định, về khả năng chúng ta đang KHÔNG nằm trong một ma trận, KHÔNG nằm trong một thế giới giả lập.
Tỉ lệ mà Elon đưa ra: 𝟏 𝐭𝐫𝐞̂𝐧 𝟏 𝐭𝐲̉ *
Tức là, gần như chắc chắn đến 99,999999999% chúng ta đang không thực sự là sinh vật sống, mà là một loại mã hóa, tập hợp của những dòng code trong một cỗ máy công nghệ tối tân ngoài sức tưởng tượng. Dĩ nhiên, chúng ta chỉ đang nói tới quan điểm của Elon, chứ không khẳng định bất cứ điều gì.
*Thực tế tỉ lệ Elon đưa ra là 1 trên Hàng tỷ
Luận điểm Simulation – Thế giới giả lập cũng là một chủ đề mà bản thân chính nó có lẽ sẽ được viết riêng một bài trong tương lai gần.
Vì vậy, ta hãy quay trở lại với sự đóng góp của chồng chập lượng tử cho vấn đề này.
Qua cách xác định chồng chập lượng tử và hiệu ứng người quan sát, các nhà vật lý cơ học lượng tử đưa ra quan điểm:
Nếu không có người đang quan sát, mọi sự vật đều sẽ đang ở một trạng thái Superposition, không thể biết cho đến khi được đo lường.
Một thí nghiệm nổi tiếng tương tự chính là Schrödinger’s Cat – Con mèo của Schrödinger.
Có thể mô tả ngắn gọn như sau, ta nhét một con mèo vào một chiếc hộp, trong chiếc hộp có một lọ phóng xạ có thể gây độc tố chết người bất cứ lúc nào. Ta không thể biết chuyện gì đang xảy ra bên trong cho đến khi mở hộp để quan sát.
Vì vậy, nếu chiếc hộp chưa được mở ra, và chưa có người quan sát tình trạng của chú mèo. Thì chú mèo của Schrödinger, đang ở trong một trạng thái Superposition, khi nó vừa có thể đang còn sống, vừa có thể đã đột tử, tồn tại ở cả hai trạng thái, cho đến khi có người quan sát và xác định được trạng thái của nó.
Đây là một hiện tượng rất đỗi kỳ lạ, tại sao ta lại không xác định được cho tới khi “quan sát”. Và liệu sự tồn tại của hiện tượng này, có mục đích nào hơn hay không?
Nếu xét trên giả thuyết thế giới giả lập, ta có thể hợp thức hóa ý nghĩa của hiện tượng. Đó là… giảm dung lượng máy chủ, cũng như tối ưu độ mượt của simulation, thế giới giả lập.
Giống như trong một trò chơi, những thứ không cần thiết, không được quan sát, sẽ không được render. Khi bạn quay camera sang một hướng nhất định, mọi thứ không nằm trong camera bắt đầu tan biến hoặc trở nên không rõ ràng, tức là từ trạng thái xác định (hạt), trở về trạng thái không xác định, mơ hồ (sóng).
Vì vậy, điều này tạo nên câu hỏi, nếu ta không nhìn thấy một điều gì, lý do gì chúng ta biết chúng đang tồn tại, mà không chỉ là một lớp vỏ bọc, không hơn, không kém?
Làm sao ta biết trong cuốn sách đang có chữ, cho đến khi chúng ta mở chúng ra để đọc?
Làm sao ta biết chiếc bàn làm bằng gỗ, cho đến khi chúng ta cắt chúng ra để nhìn?
Chúng ta có thể dự đoán chúng, nhưng chúng ta không thể chứng minh chúng đang tồn tại, nếu ta không quan sát.
…
Cuối cùng, bản thân chính bạn, có đang thực sự tồn tại hay không?
𝐕𝐚̀ 𝐧𝐞̂́𝐮 𝐛𝐚̣𝐧 đ𝐚𝐧𝐠 𝐭𝐡𝐮̛̣𝐜 𝐬𝐮̛̣ 𝐭𝐨̂̀𝐧 𝐭𝐚̣𝐢,
𝐕𝐚̣̂𝐲 𝐚𝐢 𝐥𝐚̀ 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 đ𝐚𝐧𝐠 𝐪𝐮𝐚𝐧 𝐬𝐚́𝐭 [?!]
✥ Tony Seeker ✥
[Hồi tiếp: Lv 2 – Tâm thức Huyền học]