Việt Nam Hùng Cường: P1 – Lời thề Lịch sử

Việt Nam Hùng Cường
[1] Lời thề Lịch sử


Xuất thân từ một gia đình Công Giáo không có mấy thiện cảm với Đảng Cộng Sản, cùng với bản tính lập dị, không giống ai, tôi lớn lên với một góc nhìn ở chiều bên kia của chiến tuyến khi nói về chính trị tại Việt Nam so với hầu hết mọi người.

Tuy vậy, bởi tính cách độc lập trong suy nghĩ và tư duy, tôi luôn nhìn nhận các sự vật, sự việc theo lăng kính của người trung lập và logic nhất mà tôi có thể.
Dĩ nhiên khi nhìn nhận những sự việc liên quan tới con người, tôi cũng luôn cố gắng nhìn nhận song phương, đa chiều cũng như cố gắng đồng cảm và xỏ chân vào những chiếc giày của mỗi bên.

Vì vậy, để có góc nhìn trung lập và sát thực tại nhất, tôi đã chọn đi con đường của riêng mình, cho nên tôi không theo một tôn giáo, tín ngưỡng hay một góc nhìn của một đảng phái chính trị nào. Tôi nhận thấy khi ta bám víu vào một tôn giáo, một đảng phái, thì vô hình chung ta bắt đầu có sự thiên vị với những thứ mà ta theo, ta tin, điều này sẽ dẫn ta đến với một thực tại ảo, nơi trắng đen hiển thị rõ ràng, nơi đôi mắt có thể bị che mờ bởi làn sương mù dày đặc.

Nhưng thực tế lại không có trắng đen rõ ràng, thực tế phức tạp với tính chất đúng sai dựa vào tùy từng góc nhìn, với màu ghi là chủ đạo và mọi chuyện đều phức tạp gấp bội lần so với khả năng nhận thức hạn hữu của mỗi người trong chúng ta.

Trở lại với câu chuyện về mảnh đất hình chữ S. Sáng hôm ấy, tôi cũng được hòa mình vào không khí háo hức kỳ lạ của buổi duyệt binh, kỷ niệm 80 năm khai sinh ra nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa.
Bản thân tôi không quá quan tâm đến những buổi duyệt binh, nhưng nhìn cách mọi người nô nức, háo hức như chảy hội, tôi cũng thầm vui lây, và cũng có một chút tự hào.

Trong diễn văn của Tổng Bí Thư Tô Lâm, tôi ấn tượng sâu sắc tới câu nói của ông:

“Để đến năm 2045, kỷ niệm 100 năm thành lập nước,
Việt Nam là quốc gia hùng cường, hưng thịnh, hạnh phúc.
Đó là khát vọng của cả dân tộc,
Là lời thề danh dự trước lịch sử, trước nhân dân”

Là lời thề danh dự trước lịch sử!
Tôi ấn tượng vô cùng sâu sắc. Khoảnh khắc ấy tôi tự hào và xúc động.

Thú thực tôi cũng chưa bao giờ thực sự nghe chính trị gia nào phát biểu, bởi tôi không nhìn nhận được phần cốt lõi trong họ, hay trong những điều họ nói. Nhưng ngày hôm nay, tôi nhìn nhận được nó, tôi nhìn thấy một người lãnh đạo có cốt lõi đang cầm cương và là người thuyền trưởng chèo lái con thuyền đất nước

Tôi cảm thấy một nguồn năng lượng, như thể được gợi ra một sự tự hào tôi thường không có, tôi được truyền động lực, được tăng nhiệt huyết, và có một cái nhìn tích cực hơn, về một tương lai tươi sáng hơn của đất nước, của dân tộc.

Việt Nam Hùng Cường
Là lời thề danh dự trước lịch sử!


Nhưng để đến được đó, trước hết ta cũng phải nhìn nhận rõ được các khía cạnh, vấn đề và tình trạng của hiện tại…

Ngô Ngọc Tuấn
[Còn tiếp]

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *